Phở rất ngon. Thịt bò nạm rất thơm và mềm, thịt tái thì rất mềm, cắt đẹp, lọc gân kĩ. Nước lèo thơm nhẹ mùi bò, nhưng lại rất trong, không bị đục. Ai đến quán phải dùng thử ngay 1 tô phở tái nạm để cảm nhận hết được hương vị
Quán Phở Bò Bắc Huỳnh
Đánh giá: 4.6/5 (6 đánh giá)
Địa chỉ: 20 Đường Chi Lăng, Lâm Viên - Đà Lạt, Lâm Đồng, Việt Nam
3 review có ảnh chụp thực tế tại quán.
5 địa điểm tương tự
6 review thật · ★ 4.6/5 · từ người đã đến trực tiếp
Rất đậm chất Đà Lạt, từ không gian trong quán đến các vật dụng, món phở rất vừa miệng, thanh thanh dịu dịu, thịt rất tươi, không phải kiểu khô khô. Giá rất hợp lý. Bạn nên ghé ăn.
Phở bắc vị thanh và nhạt. Ai thích thì sẽ thấy rất ngon. 👍
Mình biết đến tiệm phở Bắc Huỳnh thông qua một cuốn sách du khảo về Đà Lạt của tác giả Nguyễn Vĩnh Nguyên - Đà Lạt, một thời hương xa. Trong phần phụ lục của sách, tác giả giới thiệu về một cẩm nang du lịch Đà Lạt được phát hành vào năm 1970 bởi Bộ Du lịch Quốc gia của chính thể VNCH. Trong cẩm nang này sẽ cung cấp thông tin về những nơi lưu trú, địa điểm ăn uống như các nhà hàng, tiệm cafe, các tụ điểm giải trí như vũ trường, phòng trà, rạp chiếu bóng, cùng những ảnh viện, nhà sách, dịch vụ tắm nước nóng, nhà may,... Trong số đó, cẩm nang có nhắc đến những hàng quán bán các món nước tại Đà Lạt. Riêng về phở thì có 4 quán, gồm phở Bằng, phở Phi Thuyền, phở Bắc Huỳnh và phở Đắc Tín. Khi tra tìm trên google map tên của các quán phở trên, trừ phở Đắc Tín đã không còn, 3 quán phở kia vẫn có tên trên bản đồ Đà Lạt. Vậy nên vào một sáng tại Đà Lạt, mình đã ghé tiệm phở Bắc Huỳnh. Chỉ là một sự lựa chọn ngẫu nhiên giữa 3 quán phở. Quán phở nhỏ và vô cùng giản dị, với vài chiếc bàn gỗ và quầy nấu phở của đôi vợ chồng chủ quán, nằm lui về sau và hướng mặt ra ngoài đường. Không gian quán rất đỗi hoài niệm về một Đà Lạt xưa, nơi thời gian như ngừng lại và đồng vọng về những năm tháng yên bình, chưa xô bồ hối hả như Đà Lạt bây giờ, từ cách bài trí quán, bàn ăn, khu vực bếp, đến vợ chồng chủ quán ăn nói rất nhỏ nhẹ, mực thước và điềm đạm. Mình không biết thế nào gọi là "người Đà Lạt", nhưng mình cảm nhận được nó từ cách người vợ cất tiếng chào, hỏi mình dùng phở gì, cho đến cách người chồng ăn mặc - chú mặc đồ bỏ áo vào quần rất tươm tất và chỉn chu. Mình thấy được sự nhẹ nhàng, chậm rãi và tinh tế, như khí trời Đà Lạt, cảnh vật Đà Lạt. Với mình đó chính là người Đà Lạt, hòa làm một với đất trời Đà Lạt. Về phần phở, mình vốn là người Sài Gòn đã quen với vị phở ở Sài Gòn, còn phở tại quán thiên về nước dùng thanh đạm, do vậy mình ăn không quen lắm. Nhưng chẳng hề gì, vì đó mới là hương vị ẩm thực của Đà Lạt, và mình vốn tính dễ ăn nên kiểu nào rồi cũng xong. Và hơn hết, mình đến quán không chỉ để ăn, mà còn để tìm về một phần ký ức của Đà Lạt xưa. Nếu có dịp ghé thăm Đà Lạt, hãy đến với Bắc Huỳnh để thấy và cảm nhận về một không gian đô thị Đà Lạt xưa, với những con người hiền hòa, ý nhị và chân thành, đang dần phai nhòa đi theo năm tháng.
Khi quay trở lại một quán phở lâu đời, ta bị cuốn theo dòng chảy của kỷ niệm, vượt xa khỏi sự hưởng thụ vị ngon của món ăn để cảm nhận sâu sắc hơn về di sản ẩm thực. Sau các biến cố chính trị, Việt Nam chứng kiến sự di cư đại đa số, khi người dân đi qua các vùng miền để tìm kiếm nguồn sống. Trong một thời kỳ mà vật chất không dồi dào, khả năng nấu nướng trở thành phương tiện sinh tồn hàng đầu, cùng với kỹ năng nông nghiệp, làm bánh, lên men, và bảo quản thực phẩm. Xuyên suốt các thời đại, mỗi thế hệ để lại những kinh nghiệm nấu nướng và hương vị riêng của mình, giữa bối cảnh ngày càng thay đổi của các nguyên liệu và cảnh quan ẩm thực. Trong bối cảnh hiện đại, sự phổ biến của các phụ gia và chất tạo vị nhân tạo phục vụ cho những nhu cầu ngắn hạn, làm mờ đi sự tinh khiết và sự tinh tế của hương vị truyền thống. Giữa sự cạnh tranh khốc liệt, sức hút khiêm tốn của hương vị xưa cũ lại nổi lên, là một lời nhắc nhở sâu sắc về năm mươi năm hòa bình và tinh thần kiên cường sau chiến tranh, được đánh giá cao trong việc tiết kiệm và thận trọng. Ở quán này, nước dùng phở được chế biến một cách tỉ mỉ, tránh hoặc giảm thiểu việc sử dụng các chất tạo vị nhân tạo và gia vị Knorr, vẫn giữ lại được hương vị sảng khoái và tinh tế. Thịt bò tươi ngon giữ được sự giòn dai cùng với vị mềm mại. Sợi bánh phở mềm mại, thơm ngát mùi bột mới rang. Những lát hành lá mỏng được rải lên trên mặt bát phở, mang lại màu xanh sảo sạch, mời gọi. Một ít hạt tiêu đen rắc lên mặt nước dùng giúp làm ấm cơ thể vào những buổi sáng sương mù ở Đà Lạt. Bầu không khí của quán không quá rườm rà, nhưng vẫn tràn ngập một sức hút đặc biệt—một minh chứng cho sự thay đổi của thời gian, sự quen thuộc của cuộc sống hàng ngày, và một phản ánh của lối sống bản địa, cũng như quá khứ và hiện tại của người dân địa phương. Đối với những người du lịch tinh tế muốn khám phá văn hoá của cộng đồng bản địa, việc thưởng thức những món ăn tại những quán như thế là điều không thể thiếu—một hành trình ẩm thực khám phá bản sắc dân tộc và di sản văn hóa của họ.